Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hẹn Nhau Về Trường Cũ

 

Tác giả:  Trần Đức Phổ
 
Mùa thu tới mình về thăm trường cũ
Hẹn gặp nhau nơi gốc phượng ngày xưa
Bốn mươi năm mắt huyền hoe hoe đỏ
Tóc trắng còn vương vấn vẻ ngây thơ
 
Bước bên nhau trên lối mòn đá sỏi
Những nỗi niềm xứ lạ nối tình quê
Lũ chim chích trong lùm xanh soi mói
Dẫu mình không nhắc lại chuyện hẹn thề
 
Anh dắt em tìm về hình bóng cũ,
Mái hiên xưa – Trao vội lá thư tình
Cây bàng cao có bầy chim làm tổ
Dưới gốc còn khắc vết tích ngày xanh
 
Tà áo xưa vẫn còn nguyên sắc trắng
Má vẫn hồng pha màu nắng mùa thu
Bốn mươi năm những bão giông thầm lặng
Mình gặp nhau qua bao nỗi đợi chờ
 
Em sẽ vẫn là nàng thơ sầu mộng
Anh vẫn là chàng ngốc tử nhà quê
Dẫu thơi gian trùng trùng muôn lớp sóng
Mái trường xưa hai đứa hẹn nhau về!
 
June 15, 2026

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Phở Nước Nam

 

 Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Khói tỏa làn sương giữa quán đông,
Hương thơm ngan ngát lướt qua lòng
Một tô phở nóng gầu, gân, nạm…
Hành hoa, thịt tái… nước lèo trong
 
Này miếng gầu dai, này sụn giòn
Chanh xanh, ớt đỏ, sắc tươi ngon
Nước cốt hầm lâu mùi hồi quế.
Bát sứ, đũa tre, với muỗng nhôm
 
Hồn phở trăm năm sớm lẫy lừng
Vang danh khắp ba sáu phố phường
Đã ngon nức tiếng trong đời thực
Lại nỗi danh rền chốn văn chương
 
Món Phở Thạch Lam đêm thủ đô.
Là gánh hàng rong kẻ đợi chờ
Ấm bụng qua đường cơn gió lạnh
Thỏa lòng khi lỡ bước bơ vơ!
 
Viễn xứ bâng khuâng Phở Vũ Bằng
Nhớ miếng ngon xưa, lệ mấy hàng
Tương tư bát phở lòng cay xé
Nhấp muỗng nước lèo, dạ xốn xang
 
Kháng chiến trở về Phở Nguyễn Tuân
Các bà mệnh phụ, các ông quan
Xì xà xì xụp nơi hẻm phố
Thỏa tình xa vắng suốt nhiều năm
 
Ôi, tuyệt vời thay! Một món ăn!
Thứ ngon ai nỡ để lụn tàn
Theo đàn con cháu lưu dân Việt
Truyền bá xa gần Phở nước Nam.
 
June 7, 2026

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Đóa Bạch Sen


 Tác giả: Trần Đức Phổ

Nàng là một đóa bạch sen
Vươn lên từ chốn bùn đen sáng ngần
Tỏa hương thơm ngát trong đầm
Lá xanh nước biếc sắc xuân chan hòa
 
Dường như vương giọt sương sa
Gió lay tà áo thướt tha, dịu dàng
Nét cười e ấp đoan trang
Mắt huyền soi bóng cá đàn lặn sâu 
 
Mặc cho thế sự bể dâu
Tấm lòng lẳng lặng thầm trao cho đời
Không kiêu kỳ, chẳng lả lơi
Gót hoa nhẹ bước giữa đời phù vân
 
Nàng là một đóa hồng nhan
Là hoa sen trắng giữa vườn trần ai.
 
June 4, 2026

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Hành Tha Hương 3




 Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Một thân lưu lạc trời Bắc Mỹ
Không bạn tâm giao, không tri kỷ
Bốn chục năm trả nợ áo cơm
Còn đâu chút giang hồ ngạo khí?
 
Quê nhà những bạn bè xưa cũ
Đứa làm quan sai, đứa kỹ nữ
Phận ta mái tóc trắng như sương
Gặm mãi một nỗi sầu ly xứ
 
Mọi gốc rể cùn mằn, mục ruỗng
Bóng chim di chẳng lối quay về
Nuốt nước mắt giả vờ sung sướng
Tô đỏ xanh vẽ mặt hả hê
 
Tháng ngày dài lòng đau tự hỏi
Em có còn thương nhớ đến ta?
Tấm thân tàn cuối trời rong ruổi
Lặng mơ về một cõi phồn hoa
 
Đêm Bắc Mỹ tuyết rơi lạnh buốt
Thèm một ly rượu đế quê hương
Thèm nghe lại giọng hò xứ Quảng
Rất ngọt ngào trên bến Tam Thương
 
Đời ta đã mấy phen chìm nổi
Mộng xưa như gió cuốn tàn tro
Cố quận chẳng quay về được nữa
Em hãy quên ngày ấy hẹn hò
 
Ngoảnh mặt lại quê hương mờ mịt
Ngẫm đời ta tay trắng trắng tay
Đêm lặng lẽ rót đầy ly cạn
Dốc hồ trường say nốt đời trai
 
Đời vốn dĩ thay đen đổii trắng
Kẻ chân tình như lá mùa thu
Em có đợi ta đành lỗi hẹn
Không phụ tình – ta mãi lãng du!
 
27/5/2026


Chân Dung Tôi


 Tác giả: Trần Đức Phổ 
 
Bạn đừng hỏi vạn lần đừng hỏi
Tôi là ai trong thế giới này
Tôi không biết – chẳng hề gian dối –
Bản thân mình đích thực là ai!
 
Tôi đi qua tháng ngày bão tố
Miệng mỉm cười như kẻ vô tâm
Trái tim đau mà tình lộng gió
Vẫn hồn nhiên qua những thăngtrầm
 
Giống bao người tôi là cát bụi
Khác mọi người tôi chính là tôi
Như lau sậy lẻ loi yếu đuối,
Như thông xanh chọc thẳng vào trời
 
Tôi đứng giữa hai bờ hư/thực
Nửa cuộc đời mơ ước vàng son
Nửa còn lại chìm vào ký ức
Đêm nằm nghe tiếng vọng cội nguồn
 
Cũng có lúc buồn như lá rụng
Tàn tạ theo ngọn gió heo may
Cũng có khi như dòng sông cuộn
Qua thác ghềnh chẳng thấy tương lai
 
Như đứa trẻ bên bờ biển cả
Xây lâu đài bằng cát phù hoa
Từng con sóng bọt tung trắng xóa
Đập tan tành – bao nỗi xót xa!
 
Tôi không chọn cho mình chỗ đứng
Không là người hoàn hảo, thiện lương
Không là hoa, chỉ là cỏ dại…
Là ve ve hát xẩm bên đường!
 
June 2, 2026

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Bậc Tuấn Kiệt Đời Nay

 

Chúng nó đua nhau xúm tụng ca
Đứa thì gọi bố, đứa kêu cha
Hai ngôi tổng-chủ kiêm làm một
Tứ trụ triều-đình túm lại ba
Tham nhũng thanh trừng tài thánh đế
Văn minh hãnh tiến mộng sơn hà
Đông Lào bỗng chốc thành rồng lộn
Nhất thể nước Nam bán cộng hòa!
 
20/5/2026
Tú Điếc

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Tình Hai Năm

Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Hai năm trước tình thơ lai láng
Hai năm sau chai sạn con tim
Đâu rồi ta? Đâu rồi em?
Tháng ngày chồng chất nỗi niềm... hoang vu!

Con Đường Nhỏ


 

CON ĐƯỜNG NHỎ

 

Trên con đường nhỏ

Lúc đôi mình  qua

Mùa xuân hoa nở

Mùa hè chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Tay nắm bàn tay

Ngỡ rằng vạn kỷ

Cũng như một ngày

 

Trên con đường nhỏ

Còn in bước chân

Mùa thu lá đổ

Mùa đông tuyết băng

 

Trên con đường nhỏ

Bơ vơ mình ta

Xuân hoa thôi nở

Hè thôi chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Hoang vắng chiều nay

Lá vàng thôi rụng

Tuyết trắng thôi bay!

 

18/5/2026

 

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

Bình Giảng Bài Thơ "Vịnh Cái Ấy"

 

Bài thơ "Vịnh Cái Ấy" của Tú Điếc là một ví dụ tiêu biểu cho dòng thơ trào phúng, phong tình trong văn học dân gian và trung đại Việt Nam. Tiếp nối truyền thống "thanh mà tục, tục mà thanh" của những bậc tiền bối như Hồ Xuân Hương, bài thơ không chỉ là một lời đùa cợt mà còn chứa đựng những chiêm nghiệm sâu sắc về nhân sinh và bản chất con người.

Dưới đây là phần bình giảng chi tiết về tác phẩm này:


1. Cái nhìn "phàm trần" nhưng đầy triết lý

Mở đầu bài thơ, tác giả sử dụng lối ẩn dụ quen thuộc trong dân gian:

"Người bảo rằng ngao, kẻ bảo trai Truyền tông lưu giống nhiệm mầu thay"

Tú Điếc không đi thẳng vào vấn đề mà mượn hình ảnh con ngao, con trai để gợi hình. Tuy nhiên, mục đích cuối cùng không phải là tả thực, mà là ca ngợi sự "nhiệm mầu" của tạo hóa trong việc duy trì nòi giống. Cách nhìn nhận này đẩy giá trị của đối tượng từ cái tầm thường trở thành cái thiêng liêng — cội nguồn của sự sống.

2. Nghệ thuật tả thực và sự trào phúng

Hai câu thực và luận của khổ đầu là sự kết hợp tài tình giữa quan sát hóm hỉnh và bút pháp châm biếm:

  • Về hình thức: "Lá tre lá mít", "môi kép môi đơn" là cách dùng hình ảnh dân dã, gợi cảm nhưng vẫn giữ được sự lắt léo, thú vị của ngôn từ.

  • Về sức mạnh: > "Chữ nghĩa bề bề quan hóa ngốc

    Súng gươm lẫm lẫm tướng thành ngây"

Đây là những câu thơ đắt giá nhất. Tác giả đã đặt cái "ấy" lên bàn cân với những quyền lực tối cao của xã hội phong kiến: trí tuệ (quan)bạo lực (tướng). Trước vẻ đẹp bản năng, mọi sự uy nghiêm, chữ nghĩa hay binh đao đều trở nên vô nghĩa, khiến những kẻ quyền cao chức trọng cũng phải "ngốc", phải "ngây".

3. Bản ngã và Nhân sinh

Câu kết của khổ đầu khẳng định một sự thật trần trụi:

"Càn khôn dưới rốn chừng gang thẳng Sướng khổ vui buồn khởi tự đây!"

Tác giả định vị "vũ trụ" (càn khôn) thu nhỏ lại chỉ trong một khoảng cách hữu hạn. Mọi cung bậc cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố của đời người, hóa ra đều bắt nguồn từ những khát khao bản năng nhất.

4. Sự tôn vinh và tính phổ quát

Sang khổ thứ hai, bài thơ mở rộng biên độ từ cái nhìn cá nhân ra cái nhìn lịch sử và văn hóa:

  • Sức mê hoặc: Hình ảnh "mép cỏ", "đường băng" được miêu tả bằng xúc giác và thị giác đầy sống động, cho thấy sự hưởng thụ đời thường.

  • Tầm vóc văn hóa: > "Kim cổ ngợi ca điều đức hạnh

    Đông tây thờ phụng chốn đền đài"

Tú Điếc đã nâng tầm đối tượng từ một chủ đề nhạy cảm thành một biểu tượng văn hóa. Từ Đông sang Tây, từ xưa đến nay, tín ngưỡng phồn thực luôn tồn tại. Nó được thờ phụng như một vị thần — "Dương gian đệ nhất thần vưu vật".


Tổng kết

Bài thơ "Vịnh Cái Ấy" của Tú Điếc không hề dung tục theo nghĩa thấp kém. Bằng thể thơ thất ngôn bát cú điêu luyện, ngôn ngữ bình dân nhưng biến hóa, tác giả đã:

  1. Khẳng định giá trị của sự sống và bản năng tự nhiên.

  2. Châm biếm nhẹ nhàng những vẻ đạo mạo giả tạo của tầng lớp thống trị.

  3. Thể hiện một cái nhìn nhân văn, phóng khoáng về con người.

Bài thơ khép lại bằng cách lặp lại câu đầu, tạo thành một vòng tròn khép kín, như một lời khẳng định: dù ai có gọi tên nó là gì đi nữa, thì đó vẫn là "vưu vật" (vật quý báu) bậc nhất của nhân gian.


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Cái Chữ Chung Tình

Trần Bảo Kim Thư


 

Cái chữ chung tình em với anh 
Cùng nhau chung học chẳng chung hành 
Để duyên ngày đó thương mòn mỏi 
Cho mộng bây giờ nhớ quẩn quanh 
Gặp lại mắt cười mà ngỡ giận 
Rời xa chân bước tưởng không đành 
Nửa đời ta đã nhiều chua xót 
Cái chữ chung tình quá mỏng manh.

22/4/2026