Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

Đừng Tưởng 2


Tác giả:  Tú Điếc

Đừng tưởng dân đen là ngu dốt
Làm trò lấp liếm để hòng qua
Rành rành trước triệu triệu con mắt
Đổi trắng thay đen dễ thế à?
 
Đừng tưởng Gen Z là khờ khạo
Nhân danh chánh nghĩa để bịp lừa
Ngày mai họ sẽ là tâm bão
Cuốn phăng rác rưởi biết hay chưa?
 
Đừng tưởng thứ tha là tốt đẹp
Nỗi đau ngần ấy khắc vào tim
Sẽ là ung nhọt luôn dằn vặt
Ân hận quay về nhắc mỗi đêm!
 
Đừng tưởng thoát vòng lao lý ấy
Là sẽ yên thân nửa cuộc đời
Oán khí vẫn hoài luân chuyển đấy
Kiếp này kiếp nữa chẳng hề vơi
 
Đừng tưởng quyền uy và chức tước
Khiến đời khiếp đảm sợ hùm oai
Đi tìm công lý người sau trước
“Không nỗi đau nào riêng của ai!”*.
 
August 18, 2026
* Câu thơ của Tố Hữu.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

Cây Công Lý

 

 Tác giả: Tú Điếc
 
Giữa thủ đô Hà Nội
Có một gốc cây oan
Trên đường Nguyễn Huy Tự
Mang con số năm lăm (55)
 
Nơi đây từng ghi dấu
Một tai nạn kinh hoàng
Kẻ lái xe chạy ẩu
Họ nguyễn tên sĩ cương
 
Sau một cú va chạm
Ngọc vỡ cùng hương tan
Hắn dửng dưng vô cảm
Rời hiện trường, biệt tăm!
 
Cô gái tuổi đôi chín
Đã không còn trên đời
Công lý đã câm nín
Một năm dư qua rồi!
 
Bây giờ các bạn trẻ
Thương tiếc người đi xa
Cùng rủ nhau lặng lẽ
Đến gốc cây đặt hoa
 
Những tấm lòng lương thiện
Bị cản trở, cấm ngăn
Hãy cùng nhau lên tiếng
Đòi lại lẽ công bằng!
 
August 16, 2026

Tặng Ông Nghị

Tác giả: Tú Điếc
 
Ở đất Hà thành có nghị viên
Nhà to xe xịn rổn rang tiền
Ngỡ là đại biểu vì dân ích
Đâu biết tiểu nhân bởi tánh hèn
Uống rượu lái quàng gây tội ác
Đụng người bỏ trốn khó bề yên
Cho dù núp váy bà đi nữa
Thiện ác đáo đầu chớ vội quên!

August 15, 2026

Tiến Sĩ Đạo Văn


Tác giả:  Tú Điếc 
 
Cái học ngày nay rõ bỡn đùa
Bà nghè ông cử chẳng ăn thua
Đề tài luận án toàn chôm chỉa
Bằng cấp học hàm rặt bán mua
Sách vở đông tây đồ phế liệu
Kiến văn kim cổ món dư thừa
Chức cao vị cả tài danh hão
Tiến sĩ đạo văn cứ tưởng đùa!

August 17, 2026

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

Bài Ai Điếu Cho Một Cô Gái

Tác giả: Tú Điếc
 
Đặt đóa hồng lên nơi em ngã xuống
Khói hương bay, chiều tĩnh lặng trôi đi
Cú va chạm khiến từ đây vĩnh viễn
Trên cõi đời thiếu một đóa trà mi
 
Trả cho em tuổi xuân thì tươi thắm
Sống an yên bên sách vở học trò
Phía trước mặt là con đường xán lạn
Sao nỡ đành hủy hoại một đời thơ
 
Trả cho em bầu trời xanh ước vọng
Với tháng ngày hứa hẹn những mùa xuân
Trả cho em tuổi hồn nhiên vui sống
Để lá vàng chẳng khóc lá còn xanh
 
Trả cho em vòng tay yêu của mẹ
Ánh mắt dịu hiền, khích lệ của cha
Trả cho em bạn bè cùng trang lứa
Nét môi cười đưa khúc hát bay xa
 
Hãy ngủ yên! Quên nỗi hờn, em nhé!
Những người thân đang đòi lại lẽ công bằng
Kẻ sát nhân không bao giờ có thể
Thoát được lưới trời lồng lộng bủa giăng!
 
August 14, 2026

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Hai Nàng Kiều Nữ

 

 
Tác giả: Tú Điếc
 
Dân mạng tò mò xúm xít nghe
Hai nàng mỹ nữ quả tài ghê
Làm cho anh bảy hồn điên đảo
Lại khiến cậu hai ruột tái tê
Ả nọ thần đồng chơi khoán ngửa
Cô kia kiện tướng thả bùa mê
Vừa sang vừa chảnh vừa nhiều của
Mắc mớ chi nhau hỏi nghiệp nghề!

August 13, 2026

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

"Cô nhân tình bé của tôi ơi!”*

 

 
 Tác gỉa: Tú Điếc
 
"Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Dẫu đã chia tay chớ nặng lời
Một thuở chúng mình duyên Trê – Cóc
Ngàn thu còn đó dấu bôi vôi
 
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Cô hãy an nhiên sống cuộc đời
Trong lũy tre làng bưng bít kín
Tháng ngày lầm lũi thả buông xuôi
 
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Hãy cố gắng lên gượng mỉm cười
Dẫu biết quanh cô toàn dối trá,
Chào mời bánh vẽ dụ cô xơi
 
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Chân lý xưa nay chẳng đổi dời
Những kẻ ác tâm thường dỗ ngọt
Lừa người chân thật dễ như chơi
 
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Đời cô tẩy não trắng bong rồi
Chẳng thể hiểu gì ngoài đảng bác
Lương tâm, nhân phẩm… hóa xa xôi!
 
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!”
Có thể từ đây đến hết đời
Cô sẽ chiêm bao toàn ác mộng,
Quay đầu bến giác nhé, cô ơi!

July 31, 2026
* Câu thơ của Nguyễn Bính

"Khai phóng" nữ sĩ

 

 
Tác giả: Tú Điếc
 
Cô giáo mần thơ rõ có tầm
Con cà con cưỡng họa theo ngâm
Văn chương nhà xí mùi ngai ngái
Chữ nghĩa chợ trời bợn khắm khăm
Thị Nở xem qua cười bể bụng
Chí Phèo nhẩm đọc bứt râu cằm
Thi đàn thêm một tài năng mới
Cô giáo mần thơ rõ có tầm.

July 30, 2026

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

Vè Luật Tôn Nghiêm Cho Thần Tượng

 Tác giả: Tú Điếc


tặng lưu trọng văn
 
Nghe đâu rằng gã trọng văn
Muốn làm bộ luật chê khen bác Hồ
Kẻ nào dám nói nhỏ to
Rằng cuộc đời bác có bồ có con
Phải cho chúng nó no đòn
Xà lim cũi sắt cùm gông xiềng vào.
 
Đứa nào dám viết tào lao
Rằng bác thích phượt Châu Âu bằng tàu
Làm nghề gọt củ, nhặt rau
Để được đến Pháp ngày sau học hành
Công an hãy tóm cho nhanh
Dám xuyên tạc Nguyễn Tất Thành, đừng mơ!
 
Kẻ nào ngang ngạnh mần thơ
Ông Nguyễn Ái Quốc tôn thờ lê-nin
Quên đi dòng tộc nhà mình
Chết gặp Các Mác thỏa tình nhớ mong
Bẻ cây bút chúng là xong
Khóa luôn bàn phím, chớ hòng thứ tha
 
Kẻ nào bảo bác mê hoa
Cô Vàng, cô Tuyết hay là Thị Xuân…
Răn đe bọn ấy coi chừng
Khu trại cải tạo trên rừng chờ bây
Nhà văn hãy học luật này
Tôn nghiêm thần tượng chúng mày nhớ cho!
 
Hoan hô trăm miệng hoan hô
Nhờ gã ra luật bác Hồ tôn nghiêm. 
 

July 18, 2026

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2026

Nam Phương Hoàng Hậu

Tác giả: Trần Bảo Kim Thư 


 

Khuê danh nức tiếng đất Nam-kỳ
Dâu bể tấm lòng chẳng biến sauy
Mắt phượng uy nghiêm ngày xuất giá
Gót sen đài các buổi vu quy
Tình chàng ý thiếp nên giai ngẫu
Gác tía lầu son tủi biệt ly
Cố quốc hồn quê ai thấu tỏ
Trời Tây nấm mộ cỏ xanh rì!

July 14, 2026


Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2026

Cảm Tác "Gửi Trương Tửu"*

 

Cái nghiệp nhà văn nó khốn cùng
Vì anh tuyên giáo chẳng bao dung
Mở mồm vướng phải đàn bò đỏ
Cào phím gặp ngay lũ bọ hung
Thuở ấy Nhân văn hồn tứ tán
Bây giờ Khai phóng xác lung tung
Nếu ngài Nguyễn Vỹ mà còn sống
E lại than rằng ch.ó sướng hơn!!
 
July 10, 2026
Tú Điếc
______
* Gửi Trương Tửu (Viết trong lúc say) là thi phẩm của nhà thơ Nguyễn Vỹ
Ẩn bớt

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

Loạn Bút

 

 Tác giả:Tú Điếc

Ngày xửa bô bô: “Quên tổ tiên
Theo chân đế quốc hám hơi tiền

Bây giò muối mặt theo ve vãn –
Người sống tha hương khúc ruột liền!”

"Bơ thừa sữa cặn" chúng lu loa
Mà nay mỗi dịp được bay qua
Âu Châu, Bắc Mỹ… là mua vội
Bơ sữa về vỗ béo vợ nhà

Chúng vẫn oang oang “bọn đu càng”
Ngày ngày chúng lại muốn mò sang
Pháp, Anh, Mỹ, Úc, Gia-nã-đại…
Để được an nhiên sống tuổi vàng

Hung hăng đấu tố cả cha ông
Coi khinh quốc sử có như không
Thù Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký,
Hận từ Tả tướng đến Gia Long!!!

Chúng khoe xứ sở rất tự do
Suốt đời chỉ dám nói quanh co
Giỏi tài nịnh hót, quen rình rập
Theo thói bầy đàn chửi bá vơ.

July 8, 2026

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Gửi Nhà Văn Xã Hội Chủ Nghĩa

 Tác giả: Tú Điếc


 
 
Giữa lúc mùa hè đương nắng cực
Thiên hạ rần rần trên Facebook
Đua nhau mổ xẻ thú văn chương
Kẻ thì mài phím, kẻ mài bút
 
“Nỗi buồn chiến tranh” vừa kết thúc
Cái “Chuyện với Thanh” nóng hừng hực
Bây giờ tới lượt "Người trồng hoa,"
Đào xới xác kẻ chết dưới gốc
 
Văn chương bắt phải theo khuôn thước
Đã bảo nói xuôi, cấm nói ngược
Muốn làm chiến sĩ của tự do
Hãy biết sẵn sàng đợi bò húc!
 
Thơ hay thơ dở cũng đều cực
Cách tân, truyền thống đành phải vứt
Về hô khẩu hiệu, viết băng-rôn
Cuộc sống an nhàn, không mất chức
 
Văn đàn nào khác cái lò mổ
Làm sao dám trái ý chúng nó?
Bao nhiêu cây bút bị bẻ cong
Tấm gương tầy liếp hãy còn đó!
 
June 27, 2026

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Đốt Báo

Tú Điếc


 
Hàng lô hàng lốc báo tiêu đời
Nói láo phen này hết đất chơi
Tuổi Trẻ Thanh Niên không chỗ đứng
Thiếu Nhi Phụ Nữ mất đôn ngồi
Phóng viên tấp tểnh xin làm bếp
Biên tập loay hoay học chạy bồi
Đảng đã ra tay là đốt sạch
Những tờ báo hại, báo tanh hôi!
 

June 21, 2026

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Thơ bốn câu (3)



 
1. Tôi Những Ngày Xưa
Một giỏ càn khôn, một cái nôm
Sông hồ lội dọc với băng ngang
Binh tôm tướng cá đều kinh sợ
Đứa bé mình trần đội nắng chang.
.

2. Tôi
Thưa em, tôi mãi là tôi
Chẳng vì em muốn nên tôi phải là
Thưa em, tôi chẳng là ta
Những điều em nghĩ không là của tôi.
.

3. Sức yêu
Có kẻ hỏi tôi lực mấy cân
Mà đòi yêu hết các giai nhân?
Xin thưa sức chẳng san bằng núi
Nhưng để yêu thôi, đủ thập phần!
.

4. Nghễnh ngãng
Nghễnh ngãng như mình nghĩ cũng hay
Tiếng chì tiếng bấc bỏ ngoài tai
Lời ngon tiếng ngọt không suy suyển
Tĩnh tại an nhiên sống mỗi ngày.
.

5. Mắt Kém
Mắt kém nhìn đâu cũng thấy mờ
Chữ u lại đọc lộn thành ơ
Người dưng bỗng hóa thành thân thuộc
Bè bạn thành ra đứa nghịch thù.

2026

Thơ bốn câu (2)


 

1. Hồn Hoa
Thiếp là hoa chàng cũng là hoa
Hai đoá yêu thương hợp một nhà
Nay cánh hoa chàng tơi tả rụng
Thiếp về sưởi ấm lại hồn hoa.
.

2. Vỏ Sò
Ai kẻ chọc trời, khuấy bể đông
Thoả tình hồ thỉ chí tang bồng?
Đêm nằm nghe tiếng trùng dương gọi
Trong mảnh vỏ sò chứa núi sông.
.

3. Liễu
Liễu xanh hơ hớ đứng bên hồ
Khoe dáng điệu đà, chút lẳng lơ
Thêm nụ cười duyên càng quyến rũ
Cá đàn lặng tuốt, gió ngu ngơ!

2026

Thơ bốn câu (1)



 
1. Nghiêng Mùa
Em nghiêng mái tóc, nắng nghiêng mùa
Trái ngọt thơm làn gió thoảng đưa
Ta ngỡ hương lòng còn rớt lại
Nồng nàn một thuở, lệ tình xưa!
.

2. Đẹp Xưa
Em là thiếu nữ trăm năm nước
Thanh nhã u tình như cúc lan
Vóc liễu nương hồn trong mai trúc
Đẹp xưa huyễn hoặc bóng trăng ngàn
.

3. Tương Tư Áo Trắng
Em cười đá cũng ngẩn ngơ
Huống chi tôi, kẻ thường mơ ban ngày
Tương tư tà áo trắng bay
Rượu quỳnh chưa uống mà say cả đời!

2026

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hẹn Nhau Về Trường Cũ

 

Tác giả:  Trần Đức Phổ
 
Mùa thu tới mình về thăm trường cũ
Hẹn gặp nhau nơi gốc phượng ngày xưa
Bốn mươi năm mắt huyền hoe hoe đỏ
Tóc trắng còn vương vấn vẻ ngây thơ
 
Bước bên nhau trên lối mòn đá sỏi
Những nỗi niềm xứ lạ nối tình quê
Lũ chim chích trong lùm xanh soi mói
Dẫu mình không nhắc lại chuyện hẹn thề
 
Anh dắt em tìm về hình bóng cũ,
Mái hiên xưa – Trao vội lá thư tình
Cây bàng cao có bầy chim làm tổ
Dưới gốc còn khắc vết tích ngày xanh
 
Tà áo xưa vẫn còn nguyên sắc trắng
Má vẫn hồng pha màu nắng mùa thu
Bốn mươi năm những bão giông thầm lặng
Mình gặp nhau qua bao nỗi đợi chờ
 
Em sẽ vẫn là nàng thơ sầu mộng
Anh vẫn là chàng ngốc tử nhà quê
Dẫu thời gian trùng trùng muôn lớp sóng
Mái trường xưa hai đứa hẹn nhau về!
 
June 15, 2026

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Phở Nước Nam

 

 Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Khói tỏa làn sương giữa quán đông,
Hương thơm ngan ngát lướt qua lòng
Một tô phở nóng gầu, gân, nạm…
Hành hoa, thịt tái… nước lèo trong
 
Này miếng gầu dai, này sụn giòn
Chanh xanh, ớt đỏ, sắc tươi ngon
Nước cốt hầm lâu mùi hồi quế.
Bát sứ, đũa tre, với muỗng nhôm
 
Hồn phở trăm năm sớm lẫy lừng
Vang danh khắp ba sáu phố phường
Đã ngon nức tiếng trong đời thực
Lại nỗi danh rền chốn văn chương
 
Món Phở Thạch Lam đêm thủ đô.
Là gánh hàng rong kẻ đợi chờ
Ấm bụng qua đường cơn gió lạnh
Thỏa lòng khi lỡ bước bơ vơ!
 
Viễn xứ bâng khuâng Phở Vũ Bằng
Nhớ miếng ngon xưa, lệ mấy hàng
Tương tư bát phở lòng cay xé
Nhấp muỗng nước lèo, dạ xốn xang
 
Kháng chiến trở về Phở Nguyễn Tuân
Các bà mệnh phụ, các ông quan
Xì xà xì xụp nơi hẻm phố
Thỏa tình xa vắng suốt nhiều năm
 
Ôi, tuyệt vời thay! Một món ăn!
Thứ ngon ai nỡ để lụn tàn
Theo đàn con cháu lưu dân Việt
Truyền bá xa gần Phở nước Nam.
 
June 7, 2026

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Đóa Bạch Sen


 Tác giả: Trần Đức Phổ

Nàng là một đóa bạch sen
Vươn lên từ chốn bùn đen sáng ngần
Tỏa hương thơm ngát trong đầm
Lá xanh nước biếc sắc xuân chan hòa
 
Dường như vương giọt sương sa
Gió lay tà áo thướt tha, dịu dàng
Nét cười e ấp đoan trang
Mắt huyền soi bóng cá đàn lặn sâu 
 
Mặc cho thế sự bể dâu
Tấm lòng lẳng lặng thầm trao cho đời
Không kiêu kỳ, chẳng lả lơi
Gót hoa nhẹ bước giữa đời phù vân
 
Nàng là một đóa hồng nhan
Là hoa sen trắng giữa vườn trần ai.
 
June 4, 2026

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Hành Tha Hương 3

 
 Tác giả: Trần Đức Phổ
Một thân lưu lạc trời Bắc Mỹ
Không bạn tâm giao, không tri kỷ
Bốn chục năm trả nợ áo cơm
Còn đâu chút giang hồ ngạo khí?
 
Quê nhà những bạn bè xưa cũ
Đứa làm quan sai, đứa kỹ nữ
Phận ta mái tóc trắng như sương
Gặm mãi một nỗi sầu ly xứ
 
Mọi gốc rễ cùn mằn, mục ruỗng
Bóng chim di chẳng lối quay về
Nuốt nước mắt giả vờ sung sướng
Tô đỏ xanh vẽ mặt hả hê
 
Tháng ngày dài lòng đau tự hỏi
Em có còn thương nhớ đến ta?
Tấm thân tàn cuối trời rong ruổi
Lặng mơ về một cõi phồn hoa
 
Đêm Bắc Mỹ tuyết rơi lạnh buốt
Thèm một ly rượu đế quê hương
Thèm nghe lại giọng hò xứ Quảng
Rất ngọt ngào trên bến Tam Thương
 
Đời ta đã mấy phen chìm nổi
Mộng xưa như gió cuốn tàn tro
Cố quận chẳng quay về được nữa
Em hãy quên ngày ấy hẹn hò
 
Ngoảnh mặt lại quê hương mờ mịt
Ngẫm đời ta tay trắng trắng tay
Đêm lặng lẽ rót đầy ly cạn
Dốc hồ trường say nốt đời trai
 
Đời vốn dĩ thay đen đổi trắng
Kẻ chân tình như lá mùa thu
Em có đợi ta đành lỗi hẹn
Không phụ tình – ta mãi lãng du!
 
27/5/2026

Chân Dung Tôi


 Tác giả: Trần Đức Phổ 
 
Bạn đừng hỏi vạn lần đừng hỏi
Tôi là ai trong thế giới này
Tôi không biết – chẳng hề gian dối –
Bản thân mình đích thực là ai!
 
Tôi đi qua tháng ngày bão tố
Miệng mỉm cười như kẻ vô tâm
Trái tim đau mà tình lộng gió
Vẫn hồn nhiên qua những thăngtrầm
 
Giống bao người tôi là cát bụi
Khác mọi người tôi chính là tôi
Như lau sậy lẻ loi yếu đuối,
Như thông xanh chọc thẳng vào trời
 
Tôi đứng giữa hai bờ hư/thực
Nửa cuộc đời mơ ước vàng son
Nửa còn lại chìm vào ký ức
Đêm nằm nghe tiếng vọng cội nguồn
 
Cũng có lúc buồn như lá rụng
Tàn tạ theo ngọn gió heo may
Cũng có khi như dòng sông cuộn
Qua thác ghềnh chẳng thấy tương lai
 
Như đứa trẻ bên bờ biển cả
Xây lâu đài bằng cát phù hoa
Từng con sóng bọt tung trắng xóa
Đập tan tành – bao nỗi xót xa!
 
Tôi không chọn cho mình chỗ đứng
Không là người hoàn hảo, thiện lương
Không là hoa, chỉ là cỏ dại…
Là ve ve hát xẩm bên đường!
 
June 2, 2026

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Bậc Tuấn Kiệt Đời Nay

 

Chúng nó đua nhau xúm tụng ca
Đứa thì gọi bố, đứa kêu cha
Hai ngôi tổng-chủ kiêm làm một
Tứ trụ triều-đình túm lại ba
Tham nhũng thanh trừng tài thánh đế
Văn minh hãnh tiến mộng sơn hà
Đông Lào bỗng chốc thành rồng lộn
Nhất thể nước Nam bán cộng hòa!
 
20/5/2026
Tú Điếc

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Tình Hai Năm

Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Hai năm trước tình thơ lai láng
Hai năm sau chai sạn con tim
Đâu rồi ta? Đâu rồi em?
Tháng ngày chồng chất nỗi niềm... hoang vu!

Con Đường Nhỏ


 

CON ĐƯỜNG NHỎ

 

Trên con đường nhỏ

Lúc đôi mình  qua

Mùa xuân hoa nở

Mùa hè chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Tay nắm bàn tay

Ngỡ rằng vạn kỷ

Cũng như một ngày

 

Trên con đường nhỏ

Còn in bước chân

Mùa thu lá đổ

Mùa đông tuyết băng

 

Trên con đường nhỏ

Bơ vơ mình ta

Xuân hoa thôi nở

Hè thôi chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Hoang vắng chiều nay

Lá vàng thôi rụng

Tuyết trắng thôi bay!

 

18/5/2026