Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Xuân quê nhà, Xuân viễn xứ

 Tác giả: Trần Đức Phổ

 
Quê nhà tháng Chạp chớm vào xuân
Trong màu trời biếc, sắc hoa tươi
Trên cành chim hót chào nắng ấm
Lối ngõ hân hoan tiếng nói cười
 
Ta ở trời xa thiếu nắng hồng
Thiếu hoa đào thắm sắc mai vàng
Thiếu mùi kẹo mứt thơm ngày Tết
Thiếu tà áo mộng của giai nhân
 
Mở cửa nhìn ra thấy trắng tinh
Một màu băng tuyết trắng mông mênh
Trắng như mái tóc người phiêu lãng
Trắng tựa đôi tay thiếu cuộc tình
 
Ôi, những mỹ nhân ở cuối trời
Gửi cho ta nhé nụ cười lơi
Tặng ta cái liếc bằng đuôi mắt
Là thế mùa xuân! Thế đủ rồi!
 
January 30, 2026
 

 

Tết xứ người

 Tác giả: Trần Bảo Kim Thư

Mỗi độ xuân sang mỗi độ rầu
Xứ người Tết nhất có về đâu
Cây vườn khô đét tong teo nhánh
Mặt đất đóng băng trắng toát màu
Lũ trẻ đến trường không đón Tết
Xóm giềng khóa cửa chẳng thăm nhau
Chồng lo vào xưởng tăng ca sớm
Vợ bận tiệm nail nợ ngập đầu.
 
1.2.2024
 

 

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2025

Ải Chi Lăng

Trần Đức Phổ

 
Tôi chưa từng lên vùng Cao-Bắc-Lạng
Nhưng thuộc lòng bài học Ải Chi Lăng
Rền vang trận thư hùng đại thắng,
Tướng Lam Sơn chém cổ tướng giặc Minh
 
Mười vạn quân đã không còn chủ soái
Rắn không đầu tháo chạy sống là may
Gã Mộc Thạnh kinh hoàng không dám tiến
Giữ mạng hèn, để khỏi bị đầu bay!
 
Ôi! Đất nước của một thời oanh liệt
Nhân tài nhiều như cát chốn sông Hằng
Những Phương Chính, Vương Thông nghe vỡ mật
Vội dâng thư, quỳ gối, đến xin hàng
 
Ải biên thùy bây giờ còn hiểm trở,
Ngăn quân thù, cản chiến mã được không?
Cây bên đường vẫn ẩn tàng cung nỏ,
Sắc lá xanh nhuộm huyết hóa ra hồng?
 
Ải Chi Lăng! Ải Chi Lăng kiêu dũng
Còn vọng vang tiếng trống trận năm nào
Một địa danh đã làm nên lịch sử
Ngàn năm sau con cháu vẫn tự hào!
 
20/11/2025
Trần Đức Phổ
 

 

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

Vì Sao Ta Bên Em

 

Chẳng phải ta tham nữ sắc
Nên luôn muốn ở bên em
Cuộc đời hẳn có lắm lúc
Cần một nơi chốn bình yên
 
Bên em sẽ ngừng gió rét
Bên em sẽ tạnh mưa sầu
Bên em nắng hồng thơm ngát
Hoa tươi cỏ tốt thương nhau
 
Dẫu cổng thiên đường có hẹp
Giơ tay em dắt ta vào
Dẫu vườn địa đàng rắn rết
Trái cấm ngọt lừ em trao
 
Bên em sâu sẽ hóa bướm
Cây khô nẩy lộc, đâm chồi
Mùa xuân không là vĩnh cửu
Cũng ở bên ta một đời
 
Chẳng phải ta tham nữ sắc
Rắp tâm bẻ khóa động đào
Em đừng nghi ngờ, thắc mắc
Trái tim chung thủy mình trao.
 
7/11/2025
Trần Đức Phổ

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2025

Thơ Gã Nhà Quê

Tú Điếc  

Anh là một gã nhà quê
Cái thời tóc còn để chỏm
Chân dẫm nát cỏ đầu hè
Tay vọc bùn nhão nghịch ngợm

Thiếu niên chăn trâu, cắt cỏ
Đốt rơm nướng củ khoai sùng.
Mơ làm Yết Kiêu từ độ
Nhảy cầu, té nước bờ sông.

Lớn lên làm ruộng, nuôi cá
Cũng chẳng trở thành phú nông
Ngày làng vào hợp tác xã
Bỏ quê làm gã đi rong

Bốn chục năm hơn có lẽ
Là thằng chửa được nên ông
Cái máu nhà quê vẫn thế
Cứ luôn thích ị ngoài đồng!

Anh là một gã nhà quê
Chẳng phải nhà thơ, thi sĩ
Thích thì tha hồ em chê
Ngòi bút anh không đánh đĩ!

August 16, 2025
Tú Điếc