Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

Thơ bốn câu (3)



 
1. Tôi Những Ngày Xưa
Một giỏ càn khôn, một cái nôm
Sông hồ lội dọc với băng ngang
Binh tôm tướng cá đều kinh sợ
Đứa bé mình trần đội nắng chang.
.

2. Tôi
Thưa em, tôi mãi là tôi
Chẳng vì em muốn nên tôi phải là
Thưa em, tôi chẳng là ta
Những điều em nghĩ không là của tôi.
.

3. Sức yêu
Có kẻ hỏi tôi lực mấy cân
Mà đòi yêu hết các giai nhân?
Xin thưa sức chẳng san bằng núi
Nhưng để yêu thôi, đủ thập phần!
.

4. Nghễnh ngãng
Nghễnh ngãng như mình nghĩ cũng hay
Tiếng chì tiếng bấc bỏ ngoài tai
Lời ngon tiếng ngọt không suy suyển
Tĩnh tại an nhiên sống mỗi ngày.
.

5. Mắt Kém
Mắt kém nhìn đâu cũng thấy mờ
Chữ u lại đọc lộn thành ơ
Người dưng bỗng hóa thành thân thuộc
Bè bạn thành ra đứa nghịch thù.

2026

Thơ bốn câu (2)


 

1. Hồn Hoa
Thiếp là hoa chàng cũng là hoa
Hai đoá yêu thương hợp một nhà
Nay cánh hoa chàng tơi tả rụng
Thiếp về sưởi ấm lại hồn hoa.
.

2. Vỏ Sò
Ai kẻ chọc trời, khuấy bể đông
Thoả tình hồ thỉ chí tang bồng?
Đêm nằm nghe tiếng trùng dương gọi
Trong mảnh vỏ sò chứa núi sông.
.

3. Liễu
Liễu xanh hơ hớ đứng bên hồ
Khoe dáng điệu đà, chút lẳng lơ
Thêm nụ cười duyên càng quyến rũ
Cá đàn lặng tuốt, gió ngu ngơ!

2026

Thơ bốn câu (1)



 
1. Nghiêng Mùa
Em nghiêng mái tóc, nắng nghiêng mùa
Trái ngọt thơm làn gió thoảng đưa
Ta ngỡ hương lòng còn rớt lại
Nồng nàn một thuở, lệ tình xưa!
.

2. Đẹp Xưa
Em là thiếu nữ trăm năm nước
Thanh nhã u tình như cúc lan
Vóc liễu nương hồn trong mai trúc
Đẹp xưa huyễn hoặc bóng trăng ngàn
.

3. Tương Tư Áo Trắng
Em cười đá cũng ngẩn ngơ
Huống chi tôi, kẻ thường mơ ban ngày
Tương tư tà áo trắng bay
Rượu quỳnh chưa uống mà say cả đời!

2026

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hẹn Nhau Về Trường Cũ

 

Tác giả:  Trần Đức Phổ
 
Mùa thu tới mình về thăm trường cũ
Hẹn gặp nhau nơi gốc phượng ngày xưa
Bốn mươi năm mắt huyền hoe hoe đỏ
Tóc trắng còn vương vấn vẻ ngây thơ
 
Bước bên nhau trên lối mòn đá sỏi
Những nỗi niềm xứ lạ nối tình quê
Lũ chim chích trong lùm xanh soi mói
Dẫu mình không nhắc lại chuyện hẹn thề
 
Anh dắt em tìm về hình bóng cũ,
Mái hiên xưa – Trao vội lá thư tình
Cây bàng cao có bầy chim làm tổ
Dưới gốc còn khắc vết tích ngày xanh
 
Tà áo xưa vẫn còn nguyên sắc trắng
Má vẫn hồng pha màu nắng mùa thu
Bốn mươi năm những bão giông thầm lặng
Mình gặp nhau qua bao nỗi đợi chờ
 
Em sẽ vẫn là nàng thơ sầu mộng
Anh vẫn là chàng ngốc tử nhà quê
Dẫu thơi gian trùng trùng muôn lớp sóng
Mái trường xưa hai đứa hẹn nhau về!
 
June 15, 2026

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

Phở Nước Nam

 

 Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Khói tỏa làn sương giữa quán đông,
Hương thơm ngan ngát lướt qua lòng
Một tô phở nóng gầu, gân, nạm…
Hành hoa, thịt tái… nước lèo trong
 
Này miếng gầu dai, này sụn giòn
Chanh xanh, ớt đỏ, sắc tươi ngon
Nước cốt hầm lâu mùi hồi quế.
Bát sứ, đũa tre, với muỗng nhôm
 
Hồn phở trăm năm sớm lẫy lừng
Vang danh khắp ba sáu phố phường
Đã ngon nức tiếng trong đời thực
Lại nỗi danh rền chốn văn chương
 
Món Phở Thạch Lam đêm thủ đô.
Là gánh hàng rong kẻ đợi chờ
Ấm bụng qua đường cơn gió lạnh
Thỏa lòng khi lỡ bước bơ vơ!
 
Viễn xứ bâng khuâng Phở Vũ Bằng
Nhớ miếng ngon xưa, lệ mấy hàng
Tương tư bát phở lòng cay xé
Nhấp muỗng nước lèo, dạ xốn xang
 
Kháng chiến trở về Phở Nguyễn Tuân
Các bà mệnh phụ, các ông quan
Xì xà xì xụp nơi hẻm phố
Thỏa tình xa vắng suốt nhiều năm
 
Ôi, tuyệt vời thay! Một món ăn!
Thứ ngon ai nỡ để lụn tàn
Theo đàn con cháu lưu dân Việt
Truyền bá xa gần Phở nước Nam.
 
June 7, 2026

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Đóa Bạch Sen


 Tác giả: Trần Đức Phổ

Nàng là một đóa bạch sen
Vươn lên từ chốn bùn đen sáng ngần
Tỏa hương thơm ngát trong đầm
Lá xanh nước biếc sắc xuân chan hòa
 
Dường như vương giọt sương sa
Gió lay tà áo thướt tha, dịu dàng
Nét cười e ấp đoan trang
Mắt huyền soi bóng cá đàn lặn sâu 
 
Mặc cho thế sự bể dâu
Tấm lòng lẳng lặng thầm trao cho đời
Không kiêu kỳ, chẳng lả lơi
Gót hoa nhẹ bước giữa đời phù vân
 
Nàng là một đóa hồng nhan
Là hoa sen trắng giữa vườn trần ai.
 
June 4, 2026

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

Hành Tha Hương 3




 Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Một thân lưu lạc trời Bắc Mỹ
Không bạn tâm giao, không tri kỷ
Bốn chục năm trả nợ áo cơm
Còn đâu chút giang hồ ngạo khí?
 
Quê nhà những bạn bè xưa cũ
Đứa làm quan sai, đứa kỹ nữ
Phận ta mái tóc trắng như sương
Gặm mãi một nỗi sầu ly xứ
 
Mọi gốc rể cùn mằn, mục ruỗng
Bóng chim di chẳng lối quay về
Nuốt nước mắt giả vờ sung sướng
Tô đỏ xanh vẽ mặt hả hê
 
Tháng ngày dài lòng đau tự hỏi
Em có còn thương nhớ đến ta?
Tấm thân tàn cuối trời rong ruổi
Lặng mơ về một cõi phồn hoa
 
Đêm Bắc Mỹ tuyết rơi lạnh buốt
Thèm một ly rượu đế quê hương
Thèm nghe lại giọng hò xứ Quảng
Rất ngọt ngào trên bến Tam Thương
 
Đời ta đã mấy phen chìm nổi
Mộng xưa như gió cuốn tàn tro
Cố quận chẳng quay về được nữa
Em hãy quên ngày ấy hẹn hò
 
Ngoảnh mặt lại quê hương mờ mịt
Ngẫm đời ta tay trắng trắng tay
Đêm lặng lẽ rót đầy ly cạn
Dốc hồ trường say nốt đời trai
 
Đời vốn dĩ thay đen đổii trắng
Kẻ chân tình như lá mùa thu
Em có đợi ta đành lỗi hẹn
Không phụ tình – ta mãi lãng du!
 
27/5/2026