Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hẹn Nhau Về Trường Cũ

 

Tác giả:  Trần Đức Phổ
 
Mùa thu tới mình về thăm trường cũ
Hẹn gặp nhau nơi gốc phượng ngày xưa
Bốn mươi năm mắt huyền hoe hoe đỏ
Tóc trắng còn vương vấn vẻ ngây thơ
 
Bước bên nhau trên lối mòn đá sỏi
Những nỗi niềm xứ lạ nối tình quê
Lũ chim chích trong lùm xanh soi mói
Dẫu mình không nhắc lại chuyện hẹn thề
 
Anh dắt em tìm về hình bóng cũ,
Mái hiên xưa – Trao vội lá thư tình
Cây bàng cao có bầy chim làm tổ
Dưới gốc còn khắc vết tích ngày xanh
 
Tà áo xưa vẫn còn nguyên sắc trắng
Má vẫn hồng pha màu nắng mùa thu
Bốn mươi năm những bão giông thầm lặng
Mình gặp nhau qua bao nỗi đợi chờ
 
Em sẽ vẫn là nàng thơ sầu mộng
Anh vẫn là chàng ngốc tử nhà quê
Dẫu thời gian trùng trùng muôn lớp sóng
Mái trường xưa hai đứa hẹn nhau về!
 
June 15, 2026

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

Đóa Bạch Sen


 Tác giả: Trần Đức Phổ

Nàng là một đóa bạch sen
Vươn lên từ chốn bùn đen sáng ngần
Tỏa hương thơm ngát trong đầm
Lá xanh nước biếc sắc xuân chan hòa
 
Dường như vương giọt sương sa
Gió lay tà áo thướt tha, dịu dàng
Nét cười e ấp đoan trang
Mắt huyền soi bóng cá đàn lặn sâu 
 
Mặc cho thế sự bể dâu
Tấm lòng lẳng lặng thầm trao cho đời
Không kiêu kỳ, chẳng lả lơi
Gót hoa nhẹ bước giữa đời phù vân
 
Nàng là một đóa hồng nhan
Là hoa sen trắng giữa vườn trần ai.
 
June 4, 2026

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Tình Hai Năm

Tác giả: Trần Đức Phổ
 
Hai năm trước tình thơ lai láng
Hai năm sau chai sạn con tim
Đâu rồi ta? Đâu rồi em?
Tháng ngày chồng chất nỗi niềm... hoang vu!

Con Đường Nhỏ


 

CON ĐƯỜNG NHỎ

 

Trên con đường nhỏ

Lúc đôi mình  qua

Mùa xuân hoa nở

Mùa hè chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Tay nắm bàn tay

Ngỡ rằng vạn kỷ

Cũng như một ngày

 

Trên con đường nhỏ

Còn in bước chân

Mùa thu lá đổ

Mùa đông tuyết băng

 

Trên con đường nhỏ

Bơ vơ mình ta

Xuân hoa thôi nở

Hè thôi chim ca

 

Trên con đường nhỏ

Hoang vắng chiều nay

Lá vàng thôi rụng

Tuyết trắng thôi bay!

 

18/5/2026

 

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Thơ Xuân Bính Ngọ

 Tác giả: Trần Đức Phổ

Xuân Bính Ngọ mộng làm kỵ mã
Xoải vó câu gió bụi tung hoành
Nào mơ chi cuộc bình thiên hạ
Chỉ tìm em bóng dáng giai nhân
 
Nếu có được danh câu Hãn Huyết
Cùng Chiêu Quân trốn khỏi Hung nô
Rồi từ đó bên trời Tây Vực
Dắt mỹ nhân lang bạt giang hồ
 
Và nếu có Ô truy tuấn mã
Cùng Ngu Cơ thoát khỏi trùng vây
Chẳng bận lòng được thua Cai Hạ
Về Giang Đông vợ cấy chồng cày
 
Cỡi Xích Thố ngày đi ngàn dặm
Chở sau lưng người đẹp Điêu Thuyền
Chẳng ngu gì công thành chiếm đất
Rủ rê nàng tìm chốn đào nguyên!
 
Xuân Bính Ngọ mộng làm kỵ mã
Không tham chi bái tướng, phong hầu
Ta mơ ước đề huề trăng gió
Cuối chân trời, tận góc biển có nhau!
  
Mùng 5 Tết Bính Ngọ 2026
 

 



Thứ Năm, 20 tháng 11, 2025

Ải Chi Lăng

Trần Đức Phổ

 
Tôi chưa từng lên vùng Cao-Bắc-Lạng
Nhưng thuộc lòng bài học Ải Chi Lăng
Rền vang trận thư hùng đại thắng,
Tướng Lam Sơn chém cổ tướng giặc Minh
 
Mười vạn quân đã không còn chủ soái
Rắn không đầu tháo chạy sống là may
Gã Mộc Thạnh kinh hoàng không dám tiến
Giữ mạng hèn, để khỏi bị đầu bay!
 
Ôi! Đất nước của một thời oanh liệt
Nhân tài nhiều như cát chốn sông Hằng
Những Phương Chính, Vương Thông nghe vỡ mật
Vội dâng thư, quỳ gối, đến xin hàng
 
Ải biên thùy bây giờ còn hiểm trở,
Ngăn quân thù, cản chiến mã được không?
Cây bên đường vẫn ẩn tàng cung nỏ,
Sắc lá xanh nhuộm huyết hóa ra hồng?
 
Ải Chi Lăng! Ải Chi Lăng kiêu dũng
Còn vọng vang tiếng trống trận năm nào
Một địa danh đã làm nên lịch sử
Ngàn năm sau con cháu vẫn tự hào!
 
20/11/2025
Trần Đức Phổ
 

 

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2025

Vì Sao Ta Bên Em

 

Chẳng phải ta tham nữ sắc
Nên luôn muốn ở bên em
Cuộc đời hẳn có lắm lúc
Cần một nơi chốn bình yên
 
Bên em sẽ ngừng gió rét
Bên em sẽ tạnh mưa sầu
Bên em nắng hồng thơm ngát
Hoa tươi cỏ tốt thương nhau
 
Dẫu cổng thiên đường có hẹp
Giơ tay em dắt ta vào
Dẫu vườn địa đàng rắn rết
Trái cấm ngọt lừ em trao
 
Bên em sâu sẽ hóa bướm
Cây khô nẩy lộc, đâm chồi
Mùa xuân không là vĩnh cửu
Cũng ở bên ta một đời
 
Chẳng phải ta tham nữ sắc
Rắp tâm bẻ khóa động đào
Em đừng nghi ngờ, thắc mắc
Trái tim chung thủy mình trao.
 
7/11/2025
Trần Đức Phổ

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2024

Bài 12 - Khi Anh Chết Đừng Đưa Anh Ra biển

 Khi Anh Chết Đừng Đưa Anh Ra biển
Tác giả: Trần Đức Phổ

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Đàn cá voi chẳng hộ tống anh về
Biển Bắc Mỹ dẫu năm dài lạnh lắm,
Xác thân này cũng thối rữa em nghe!

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Trùng dương xanh đâu phải chốn quê nhà?
Một xác ướp lênh đênh trên bốn biển
Chảng linh hồn và cũng chẳng thây ma!

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Làm mồi cho cá mập khắp đại dương
Thân cát bụi chắc gì còn nguyên vẹn
Mà cầu mong tìm đến cõi thiên đường?

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Cho bão giông xô đẩy tấp vào bờ
Em sẽ chẳng nhận ra nơi bãi vắng
Khi tình cờ bắt gặp bộ xương khô!
 

27/09/2022
 

Lời bình:

Bài thơ "Khi Anh Chết Đừng Đưa Anh Ra Biển" là lời tâm tình của một người đang đối diện với sự hữu hạn của đời người. Qua đó, tác giả gửi gắm những suy tư sâu sắc về kiếp nhân sinh, nỗi sợ hãi trước sự vô tình của thiên nhiên, và khao khát được yên nghỉ nơi chốn quen thuộc. Mỗi khổ thơ đều chứa đựng cảm xúc riêng biệt, như từng nốt nhạc trong bản hòa ca về cuộc đời và cái chết.

Khổ 1: Nỗi ám ảnh về sự lạnh lẽo và thối rữa

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Đàn cá voi chẳng hộ tống anh về
Biển Bắc Mỹ dẫu năm dài lạnh lắm,
Xác thân này cũng thối rữa em nghe!

Khổ thơ mở đầu bằng lời thỉnh cầu giản dị nhưng đầy nỗi ám ảnh. Biển, nơi mênh mông vô tận, vốn được xem là biểu tượng của tự do và vĩnh hằng, nay lại trở thành nơi lạnh lẽo, cô độc. Hình ảnh "đàn cá voi chẳng hộ tống anh về" gợi lên sự bội bạc của thiên nhiên, nơi không có lòng người. "Xác thân này cũng thối rữa" là sự thật phũ phàng, cho thấy cái chết không chỉ là sự rời xa mà còn là sự hủy hoại không thể tránh khỏi.

Khổ thơ này khắc họa nỗi sợ của con người trước sự vô tình của thiên nhiên và cái chết.

Khổ 2: Sự xa lạ của biển khơi

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Trùng dương xanh đâu phải chốn quê nhà?
Một xác ướp lênh đênh trên bốn biển
Chẳng linh hồn và cũng chẳng thây ma!

Ở khổ thơ thứ hai, biển khơi được miêu tả như một nơi xa lạ, không thuộc về ký ức hay cội nguồn. Câu hỏi "Trùng dương xanh đâu phải chốn quê nhà?" là lời tự vấn, nhấn mạnh khao khát trở về với đất mẹ. Hình ảnh "một xác ướp lênh đênh trên bốn biển" thể hiện nỗi sợ bị quên lãng, khi con người trở thành thứ không còn hình hài hay ý nghĩa. "Chẳng linh hồn và cũng chẳng thây ma" làm tăng thêm nỗi ám ảnh về sự mất mát toàn diện của cả thân xác lẫn tinh thần.

Khổ 3: Lo âu về sự tan biến và vô nghĩa

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Làm mồi cho cá mập khắp đại dương
Thân cát bụi chắc gì còn nguyên vẹn
Mà cầu mong tìm đến cõi thiên đường?

Tác giả tiếp tục bày tỏ nỗi bất an về sự tan biến của thân xác. Hình ảnh "làm mồi cho cá mập" nhấn mạnh sự vô nghĩa và nhỏ bé của con người trước thiên nhiên bao la. "Thân cát bụi chắc gì còn nguyên vẹn" là lời nhắc nhở về kiếp phù du, đồng thời khơi dậy suy tư triết học về sự tồn tại. Mong mỏi "đến cõi thiên đường" cũng trở nên mơ hồ, khi tác giả lo ngại rằng sự hủy hoại về thân xác sẽ cản trở hành trình về nơi yên bình.

Khổ 4: Nỗi đau bị lãng quên nơi bờ vắng

Khi anh chết đừng đưa anh ra biển
Cho bão giông xô đẩy tấp vào bờ
Em sẽ chẳng nhận ra nơi bãi vắng
Khi tình cờ bắt gặp bộ xương khô!

Khổ thơ cuối cùng mang nỗi đau bị lãng quên. Biển cả không chỉ vô tình mà còn tàn nhẫn, khi "bão giông xô đẩy" làm thân xác trôi dạt về bờ. Hình ảnh "bộ xương khô" trên bãi vắng là minh chứng cho sự tàn phai, nhấn mạnh sự mất mát hoàn toàn về cả hình hài và ký ức. Nỗi lo "em sẽ chẳng nhận ra" tạo nên cảm giác cô độc, như một lời nhắc nhở về sự mong manh và dễ bị lãng quên của con người trong dòng chảy thời gian.

Thông điệp và cảm tưởng

1. Thông điệp chính:
Bài thơ là lời nhắn gửi về sự gắn bó với quê hương, cội nguồn và nỗi sợ hãi trước sự lạc lõng, tan biến trong thiên nhiên vô tận. Qua đó, tác giả nhấn mạnh khao khát được yên nghỉ nơi đất mẹ, nơi có ký ức và tình thân.

2. Cảm tưởng:
Bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc qua những hình ảnh giàu sức gợi như "xác ướp lênh đênh", "bão giông xô đẩy", "bộ xương khô". Sự giản dị trong ngôn từ kết hợp với chiều sâu cảm xúc đã tạo nên một tác phẩm đậm tính triết lý và nhân văn. Đọc bài thơ, tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi về sự hữu hạn của đời người nhưng cũng thấm thía tình yêu và sự gắn bó sâu sắc với quê hương. "Khi Anh Chết Đừng Đưa Anh Ra Biển" là một lời nhắc nhở về giá trị của cội nguồn và khát vọng được trở về nơi thuộc về mình.