Tác giả: Trần Đức Phổ
Một thân lưu lạc trời Bắc Mỹ
Không bạn tâm giao, không tri kỷ
Bốn chục năm trả nợ áo cơm
Còn đâu chút giang hồ ngạo khí?
Quê nhà những bạn bè xưa cũ
Đứa làm quan sai, đứa kỹ nữ
Phận ta mái tóc trắng như sương
Gặm mãi một nỗi sầu ly xứ
Mọi gốc rể cùn mằn, mục ruỗng
Bóng chim di chẳng lối quay về
Nuốt nước mắt giả vờ sung sướng
Tô đỏ xanh vẽ mặt hả hê
Tháng ngày dài lòng đau tự hỏi
Em có còn thương nhớ đến ta?
Tấm thân tàn cuối trời rong ruổi
Lặng mơ về một cõi phồn hoa
Đêm Bắc Mỹ tuyết rơi lạnh buốt
Thèm một ly rượu đế quê hương
Thèm nghe lại giọng hò xứ Quảng
Rất ngọt ngào trên bến Tam Thương
Đời ta đã mấy phen chìm nổi
Mộng xưa như gió cuốn tàn tro
Cố quận chẳng quay về được nữa
Em hãy quên ngày ấy hẹn hò
Ngoảnh mặt lại quê hương mờ mịt
Ngẫm đời ta tay trắng trắng tay
Đêm lặng lẽ rót đầy ly cạn
Dốc hồ trường say nốt đời trai
Đời vốn dĩ thay đen đổii trắng
Kẻ chân tình như lá mùa thu
Em có đợi ta đành lỗi hẹn
Không phụ tình – ta mãi lãng du!
27/5/2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.