Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2023

Chuyện Bắn Hổ

 Tú Điếc

Một ông nọ dẫn cô vợ trẻ đến phòng mạch bác sĩ để khám phụ khoa. Sau khi khám xong ông bác sĩ báo tin vui cho hai vợ chồng biết, rằng bà đã có mang. Người đàn ông nghe xong, có vẻ không được vui, còn vẹn vẹo hỏi lại bác sĩ.
- Thưa bác sĩ, vợ tôi có mang?... thật là khó tin! Mỗi lần quan hệ tôi đều có đeo bcs, và toàn là đồ hiệu, thứ xịn không có lỗ mọt hoặc dễ dàng bị rách, thì làm sao mà dính được?
Bác sĩ chờ nghe anh ta nói một thôi dài, xong mới từ tốn bảo:
- Tôi kể anh nghe câu chuyện này, nghe rồi anh tất hiểu… Có một ông kia đi đâu cũng mang theo bên mình một khẩu súng và một cái dù. Một lần ông ta đi du lịch nơi rừng rậm bên Phi Châu đột nhiên gặp một con hổ xông ra trước mặt. Ông vội vàng móc khẩu súng ra để bắn. Luýnh quýnh, ông móc trúng cái dù, vừa đưa dù lên đã nghe “đoàng” một tiếng. Con hổ chết ngay lập tức. – Kể đến đây ông bác sĩ ngừng lại hỏi anh chồng – Ông hiểu vấn đề rồi chứ?
Ông chồng gật gật đầu, đáp:
- Tôi hiểu! Tôi hiểu!... Đã có người khác dùng súng bắn chết hổ!
 
30/7/2023
Sưu tầm 



Buồn Thay Gái Việt

 

Cũng là má thắm, cũng môi hồng
Xem cái hồng nhan rẻ rúng không?
Gái Việt bán rao như sản vật
Vì đâu nên nỗi... cháu Tiên rồng?
 

 

Người Khôn - Kẻ Dại

 

Người khôn ngậm miệng cũng khôn
Kẻ ngu diễn thuyết dài dòng cũng ngu
 

 

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2023

Tấm Thảm Đỏ Và Ông Bộ Trưởng Văn Hóa

 Điếc

Tướng quốc Mã Lai đến xứ ta
Ô hô, ông Thủ lại nằm nhà
Sai anh bộ trưởng ra chào đón
Thảm đỏ anh giành bước đủng đa!
 

 

Ngày Mưa

 

Trong cuộc đời mỗi người chúng ta có những ngày mưa, lạnh giá, u ám cũng là thường tình. Mời đọc bài thơ The Rainy Day của Henry Wadsworth Longfellow để có thêm nghị lực vượt qua những nỗi buồn trong đời ta.
 

 
.
 
THE RAINY DAY
By Henry Wadsworth Longfellow (1807-1882)
 
The day is cold, and dark, and dreary;
It rains, and the wind is never weary;
The vine still clings to the mouldering wall,
But at every gust the dead leaves fall,
And the day is dark and dreary.
 
My life is cold, and dark, and dreary;
It rains, and the wind is never weary;
My thoughts still cling to the mouldering Past,
But the hopes of youth fall thick in the blast,
And the days are dark and dreary.
 
Be still, sad heart! and cease repining;
Behind the clouds is the sun still shining;
Thy fate is the common fate of all,
Into each life some rain must fall,
Some days must be dark and dreary.
.
 
NGÀY MƯA
 
Ngày lạnh lẽo, buồn tênh, và u ám
Mưa chẳng ngừng, và gió chẳng nghỉ ngơi
Giàn dây leo bám vào tường hoang phế
Nhưng mỗi lần gió giật lá úa rơi
Ngày lạnh lẽo, buồn tênh, và u ám
 
Đời lạnh lẽo, buồn tênh, và u ám
Mưa chẳng ngừng, và gió chẳng nghỉ ngơi
Tâm trí tôi bám Ngày xưa hoang phế
Nhưng hy vọng đành như xác pháo rơi
Ngày lạnh lẽo, buồn tênh, và u ám
 
Hãy lặng yên, tim sầu! thôi mòn mỏi
Sau tầng mây ánh nắng vẫn lung linh
Phận con người là phận chung tất cả
Mưa có lúc rơi trong cuộc đời mình,
Và có nhữngngày u ám, buồn tênh.
 
27/7/2023
Trần Đức Phổ phỏng dịch

Những Ngày Lễ

 Trần Đức Phổ phỏng dịch


 

Những ngày lễ, với nhiều người hiện nay là đi du lịch đây đó, ăn uống vui chơi, nhậu nhẹt. Nhưng “Holidays” với Henry Wadsworth Longfellow là những ngày thần thánh để sống cho trái tim, cho tâm hồn mình. Theo ông, sự bình yên nội tâm mà thời gian nghỉ lễ mang lại mới là thứ quý giá. Những 'ngày kỷ niệm bí mật của trái tim,' của hồi ức. Không những thế, bài sonnet còn là một bức tranh tuyệt đẹp với những hình ảnh như cánh buồm trắng, áng mây trôi, và bông huệ nõn nà bên suối.
.
 
HOLIDAYS
By Henry Wadsworth Longfellow (1807-1882)
 
The holiest of all holidays are those
Kept by ourselves in silence and apart;
The secret anniversaries of the heart,
When the full river of feeling overflows;—
 
The happy days unclouded to their close;
The sudden joys that out of darkness start
As flames from ashes; swift desires that dart
Like swallows singing down each wind that blows!
 
White as the gleam of a receding sail,
White as a cloud that floats and fades in air,
White as the whitest lily on a stream,
These tender memories are;— a Fairy Tale
 
Of some enchanted land we know not where,
But lovely as a landscape in a dream.
.
 
NHỮNG NGÀY LỄ 
 
Linh thiêng nhất của những ngày nghỉ lễ
Là giữ cho mình tĩnh lặng, sống riêng tư
Lúc trái tim hoài niệm điều bí mật
Như dòng sông nước lênh láng đôi bờ;—
 
Ngày hạnh phúc không mây giăng vào tối
Niềm vui bất ngờ khởi tự màn đêm
Lửa từ tro; ham muốn vút như tên
Như én hót mỗi lần cơn gió thổi!
 
Trắng như tia sáng cánh buồm dần khuất
Trắng như mây bay tan loãng trên trời
Trắng như bông huệ bên suối, tinh khôi
Những hồi tưởng êm đềm;— trong Cổ tích 
 
Chốn ly kỳ ta chẳng biết nơi mô
Nhưng xinh tươi như thắng cảnh trong mơ.
 
28/7/2023

Khúc Thi Thiên Của Đời Người

 What The Heart Of The Young Man Said To The Psalmist.


 

A PSALM OF LIFE
By Henry Wadsworth Longfellow (1807-1882)
 
Tell me not, in mournful numbers,
Life is but an empty dream!
For the soul is dead that slumbers,
And things are not what they seem.
 
Life is real! Life is earnest!
And the grave is not its goal;
Dust thou art, to dust returnest,
Was not spoken of the soul.
 
Not enjoyment, and not sorrow,
Is our destined end or way;
But to act, that each to-morrow
Find us farther than to-day.
 
Art is long, and Time is fleeting,
And our hearts, though stout and brave,
Still, like muffled drums, are beating
Funeral marches to the grave.
 
In the world’s broad field of battle,
In the bivouac of Life,
Be not like dumb, driven cattle!
Be a hero in the strife!
 
Trust no Future, howe’er pleasant!
Let the dead Past bury its dead!
Act,— act in the living Present!
Heart within, and God o’erhead!
 
Lives of great men all remind us
We can make our lives sublime,
And, departing, leave behind us
Footprints on the sands of time;
 
Footprints, that perhaps another,
Sailing o’er life’s solemn main,
A forlorn and shipwrecked brother,
Seeing, shall take heart again.
 
Let us, then, be up and doing,
With a heart for any fate;
Still achieving, still pursuing,
Learn to labor and to wait.
 
“A Psalm of Life” was first published in the October 1838 issue of The Knickerbocker; or the New York Monthly Magazine. The poem was published in the Voices of the Night in 1939.
.
 
KHÚC THI THIÊN CỦA ĐỜI NGƯỜI
 
Tấm lòng một chàng trai trẻ dâng lên tác giả Thi Thiên 
 
Đừng nói với tôi lẽ chán chường
Đời là một giấc mộng mơ suông!
Linh hồn ngây dại linh hồn chết
Sự việc vẻ ngoài khác với trong
 
Cuộc đời là thật, chẳng hư vô
Đích sống nào đâu phải nấm mồ
“Thân ta cát bụi về cát bụi ”
Linh hồn chẳng nói thế bao giờ
 
Không vui mà cũmg chẳng buồn đau
Định mệnh đẩy đưa đến lối nào
Hành động cho ngày mai tốt đẹp
Mỗi ngày càng xán lạn, vươn cao
 
Thời gian chóng vánh, Nghệ thuật lâu
Trái tim dù can đảm đến đâu
Vẫn như trống hãm khi đang gõ
Theo đám tang về mộ huyệt sâu
 
Trần gian là một bãi chiến trường
Mà đời là doanh trại quân nhân
Đừng ngu muội như đàn gia súc
Hãy đấu tranh làm một anh hùng
 
Dẫu Ngày mai đẹp cũng chớ tin
Hãy để cho quá khứ lặng im
Làm,— hãy làm ngay kịp lúc
Chúa trên đầu, nhiệt huyết trong tim
 
Gương vĩ nhân còn mãi sáng soi
Cho ta học cách sống làm người
Để khi rời bỏ nơi trần thế
Còn dấu chân in ở cõi đời
 
Những dấu chân trên cát thời gian
Biết đâu có kẻ vượt trùng dương
Gặp cơn bão tố con thuyền đắm
Nhìn thấy, vững lòng, can đảm hơn
 
Vậy, hãy đứng lên cố gắng làm
Bằng con tim, mặc kệ gian nan
Không ngừng gặt hái, và theo đuổi
Học đợi chờ và lao động siêng năng.
 
31/7/2023
Trần Đức Phổ phỏng dịch